Nếu bạn nhìn kĩ bức hình, có một chữ “Gấm” nhỏ viết bằng phấn trắng trên cánh cửa sắt.

Không cần nhìn kĩ cũng thấy cái võng treo ngang bức hình. Có một người ông mỗi chiều vẫn nằm trên võng nhìn vào nét chữ được gò cẩn thận ấy để cố gắng làm lụng, chăm 2 đứa cháu gái học hành.

Ông khoe tôi một xấp bài kiểm tra của cháu được cất kĩ trong túi nhựa, vuốt ve từng điểm 9, điểm 10: “Tụi nó ngoan, học giỏi lắm, cô thấy chữ nó viết đẹp không, tui quyết tử cho tụi nó học tới nơi tới chốn!”